|
Em khoác áo hoàng hôn màu đỏ lá phong cháy rực góc hồn là cho anh đó, cho anh trái mộng chín hườm khép mở, đong đưa
em mang say đắm trong lòng và nỗi nhớ trên vai để những hôm mai dưới bóng lá riêng, rất riêng khát khao còn ăm ắp
Em mặc áo tơ trời giữa không gian nhớ và bình minh đỏ hạt biển anh muộn màng phủ lên em từng đợt sống mơn man bàng hoàng
em bước vào đêm anh với cửa tim bỏ ngõ tiếng hạc reo ấm gió có vạt trăng mềm trải mướt thân cau
có vạt trăng hiền xuyên suốt đời nhau ...
|