|
Nói gì đây? Biết nói gì? Ôi thôi! Từ lúc phân ly đến giờ... Trời hoa đất rượu ngày xưa Có còn đâu! Cá chim mờ bóng tăm... Mới hôm nào, gác Cuồng-Ngâm, Lời thơ ai đẹp tiếng cầm ai say? Tang thương một cuộc ai bày? Giấc Thiên-Thai để trắng tay Lưu-Thần Xa Cố Đô, vắng cố nhân Trái tim mềm trĩu hai lần nhớ thương Ngày ba thu, trời một phương; Gió Nam lại nức mùi hương trêu người Bâng khuâng tưởng bóng mơ lời Mấy cung Hồ Xế tơi bời lòng si. Nói gì đây? biết nói gì! Ôi thôi! Từ lúc phân ly đến giờ... Lênh đênh là kiếp người thơ Áo xanh màu đã bạc phơ bốn mùa Bao chương mấy độ vẽ bùa Chắt chiu cũng đủ tiền mua trăng rằm Một mai chốn cũ về thăm Sẽ treo giữa gác Cuồng-Ngâm tặng người Bạn xưa lại họp cùng chơi Hoa đêm nguyệt điện mây trời Đằng Vương Giờ đây chín đứa mười phương Giai nhân thi sĩ mê đường chiêm bao Xót đòi cơn! nhớ làm sao! Cố nhân ơi! Có đêm nào nữa không? Trang thơ ném giữa bụi hồng...
|