|
Chén vàng men cháy những phong ba Điên đảo ngàn phương giấc mộng ngà. Xanh tuổi trăng tròn xanh bát ngát Trời xanh chết đuối mắt Y-sa.
Nguyệt tỏ mười lăm chuốc chén đầy Gió reo sóng múa vị đời say Bước lên nàng đón chào thi hứng Mở trọn hương màu đôi cánh tay.
Hồng nhạn truyền tin báo Hội-Thơ Mây bay trắng lụa ruổi vàng tơ Bỗng dưng mái tóc nàng mê hoặc Mây bỏ trời xanh tự bấy giờ.
Sao cũng mê nàng sao bỏ ngôi Đông Tây há chịu mài lìa đôi! Tao đàn nhóm họp mùa Thu ấy Là đã Sâm Thương lửa bén rồi.
Hôm mai vằng vặc mảnh tình ta Giữa Hội-Thơ riêng mở tháp ngà. Có phải hồng nghê cầu đã bắc Hai chân trời nối... bảy màu pha?
"Lòng em là một cánh chim trời". Mở sách, nàng ngâm giọng tuyệt vời. - Ta cũng bể Đông liều cất cánh Tìm chim bể Bắc đó nàng ơi!
Cầm tay, nàng bảo: Hỡi thi nhân, Mộng cũng như Thơ, hẳn có vần? Hãy buộc lên Trăng thuyền mật ngọt Đôi ta chèo tới bến Siêu-chân!
Ôi, lời như ngọc ý như gương... Bỗng mắt nàng xanh đến dị thường, Bờ bến Siêu-chân vừa thấp thoáng Nổi trên gò má bập bềnh hương.
Nét càng như đượm vẻ như lơi Cặp mắt nàng xanh đến não người. Bờ bến Siêu-chân vừa đánh đắm Ngàn thu vào sóng tóc đầy vơi...
Giật mình! Đây sự thật phong ba Đã xé tan tành duyên chúng ta. Thơ Mộng lìa đôi, thuyền vắng ngắt Quanh co lạc mãi nẻo Ngân-hà.
Để mỗi lần trăng hiện dáng thuyền Phương này tê tái giấc mơ duyên. Y-sa nàng hỡi, phương nào nhỉ Thơ có còn say Mộng ảo huyền?
Bài Thơ ta mở với trăng đầy Khép lại bằng trăng khuyết ở đây. Diểu diểu nhất phương hề vọng mỹ... Sao mờ chênh chếch bóng đêm vây.
[ Knokke - Sài Gòn 1959 ]
|