|
Yêu em chẳng biết làm sao mang giày, chải tóc, nghêu ngao... cầm lòng đi thẳng rồi lại đi vòng cả ngày không hết đường cong lông mày nói gì đến cả cánh tay đến con mắt cá chân giây mượt mà trăm đường đất nước đã qua chỉ còn một lối trổ hoa chưa vào mặc dù em chẳng làm cao nhưng làm sao dám cúi chào xin em Yêu em chẳng biết làm chi vò giấy và gọt bút chì liền tay trang thư, định viết thật đầy cô ? em ? thương ? mến ... cả ngày đắn đo bảy chân thành ba giả đò trộn sao cho thật thơm tho tỏ tình chắc rằng em sẽ làm thinh chắc rằng em sẽ rùng mình vẩn vơ
Yêu em sinh tật làm thơ yêu em, yêu cả bài thơ mình làm
Yêu em chẳng biết làm 'răng' đi tìm chim, bướm, gió trăng, hoa hồng hỏi thăm cục đá, dòng sông làm sao để chóng được lòng em thương ? tuy không một bụng văn chương hơi thua Siêu, Quát Thịnh đường, nhưng tôi làm thơ đã nhuyễn lắm rồi hẳn em đã thấy em ngồi ở đâu
Yêu em chẳng đội trên đầu Như hoa, tôi đựng trong bầu máu tôi.
|